Gõ tìm nội dung có liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014

Chuyện ở K bây giờ mới kể: Thảm sát, hành quyết tập thể ?!


toteti writes: Chú Lê Vũ lại chối tội “Thảm sát, hành quyết tập thể do bộ đội VN tiến hành trên đất CPC từ 1978 – 1989″. Một trong những vụ thảm sát dân thường đó do đơn vị của cựu chiến binh Bùi Thế Quý gây ra (ông Quý sau phục viên về làm bảo vệ Trường tiểu học Lộc Thọ – Nha Trang). 
 
August 18, 2013
Thảm sát, hành quyết tập thể ư? 
Có đấy! Đầu năm 1979, tiểu đoàn 14 Tây Ninh, đơn vị anh hùng lực lượng vũ trang, nổi tiếng gan lì, một chọi 100 thời đánh Mỹ đã dính 1 trận đau khiến toàn quân thời đó rơi nước mắt.
Bọn Polpot trà trộn vào phum khống chế dân để lập trận địa mai phục, dùng dân CPC làm lá chắn sống cho chúng. D14 có phần chủ quan (vì đã khá quen thuộc địa bàn) nên vào phum mà không triển khai đội hình tác chiến nên bị tập kích dồn dập. Đạn B40, B41 xé gió dội lửa vào đội hình chính, lựu đạn thủ pháo từ nhà sàn ném xuống như mưa, đạn nhọn bắn như vãi trấu.. Ngay những phút đầu tiên, D14 bị tổn thất nặng nề, mất quyền chủ động nên buộc bắn trả cầm chừng để rút ra ngoài.
Sau khi tập hợp được lực lượng, D14 tấn công vào phum. Diệt được hơn 30 tên Polpot, bắt sống khoảng 20. Nóng máu vì bộ đội bị hy sinh quá nhiều mà đám tù binh thì luôn miệng chửi “Kh’măng Duôn’ (Giặc VN) nên BCH D14 ra lệnh xử bắn tất cả.
Ngay ngày hôm sau, quân pháp mặt trận 719 về bắt toàn bộ sĩ quan của D14 đưa về biệt giam ở Đồng Pan (Tân Châu, Tây Ninh). Tòa án quân sự mặt trận kết án tử hình 5 người gồm: Tiểu đoàn trưởng (đại úy Hạnh), 2 tiểu đoàn phó, 2 đại đội trưởng. 14 người nhận án tù từ 15 năm đến chung thân.
Ai là bộ đội trên chiến trường K thời đó đều biết rõ chuyện này bởi sự việc ấy ảnh hưởng cực kì nghiêm trọng đến hình ảnh người lính tình nguyện Việt Nam chiến đấu vì nghĩa cử cao đẹp, bôi nhọ hình tượng anh bộ đội Cụ Hồ vốn được dân CPC kính cẩn gọi là “Bộ đội nhà Phật”.

Hồi đó đơn vị tôi ở cách D14 hơn 200km nhưng chỉ sau 1 tuần, các đại đội tập trung học tập về vụ án để tránh xảy ra những điều đáng tiếc tương tự. Bài học đó hoàn toàn không thừa bởi chiến thuật lấy dân làm lá chắn sống còn được bọn Polpot xài nhiều lần nhưng tuyệt nhiên bộ đội ta bình tĩnh đối phó, có chiến thuật hợp lý để bóc tung địch khỏi dân mà diệt, không gây thương vong cho bất cứ người dân nào. Điển hình là trận đánh phum Cà Chay (My mốt, Cong pong chàm), D304, đoàn 7702 bắt sống 32 tù binh, thu cả cối 60, 8 B41 & nhiều vũ khí khác mà không người dân nào thương vong. Cũng D304 đánh phum Tà Mau diệt được địch mà vẫn giữ an toàn tuyệt đối cho dân. Ở huyện Salong, Krochie, D301 bị tập kích ở phum Voat, Svoaichia. Dù bị động từ phút đầu, mất chỉ huy.. nhưng anh em cắn răng rút ra ngoài, không cay cú bắn trả, chấp nhận hy sinh để gìn giữ thanh danh cho quân tình nguyện.
Trước khi là trợ lý tác chiến, tôi là lính trinh sát nên đi nhiều biết lắm, được dự họp với nhiều cấp chỉ huy, được tiếp cận nhiều nguồn tin mật quý hiếm. Án lệ D14 là DUY NHẤT trên đất CPC từ 1978 đến 1989, dù sự nóng mặt sôi máu của chỉ huy D14 là hoàn toàn có thể cảm thông (trong số 20 tù binh bị bắn có lẫn 4 dân thường).
Trong số 5 sĩ quan bị tử hình hồi đó có 2 người đang được đề nghị phong tặng danh hiệu cao quý: ANH HÙNG LLVT! Không chỉ bộ đội QK7 mà hầu như cả mặt trận K đều rơi nước mắt khi hay tin này.

toteti hãy phát ngôn cẩn thận. Nếu gặp ngoài đời tôi vả cho cậu không còn cái răng nào.

Theo: Levubinhdiamoc

Trích vài thông tin liên quan về Tiểu đoàn 14:
Dksaigon kể:
D14 Tây Ninh, Anh hùng LLVT trong chống Mỹ, thời chiến tranh tây nam lính D14 gấu lắm, chỉ đội nón tai bèo, quần cắt cụt ngang gối , chửi thề từ quan đến lính!
Lúc phong Anh hùng lần 2 năm 79 ở KPC có Tướng Năm Ngà đến trao, khi Tiểu đòan dàn đội ngũ làm lễ, Tiểu đoàn trưởng ra hô khẩu lệnh đ...m... nghiêm!
Tướng Năm Ngà nổi giận quay lưng bỏ về, lần đó D14 bị ách lại .
Sau đó D14 còn mắc nạn vì hăng... tương cối vào phum có dân!
Chỉ huy D ra tòa án binh, lính bị giải tán bổ sung cho các D khác , sau chắc trên bớt giận rồi nghĩ lại là đơn vị anh hùng nên phục hồi lại phiên hiệu, hình như bây giờ vẫn còn?
Chuyện D chỉ có mấy chục em cũng không lạ, có thể do không được bổ sung quân và là đơn vị anh hùng nên không sát nhập với đơn vị nào, chờ rút về nước?
Còn địa bàn 779 mỗi D phụ trách 1 huyện nên cách nhau 20- 30 cây số là đúng!
Nghe câu chuyện thì tính cách D14 vẫn còn nét truyền thống như trước là máu lắm nên đụng trước không
chờ hiệp đồng tác chiến nên mới xảy ra cớ sự!
Theo diễn đàn Vnmilitaryhistory

"Dữ..ư... dằn hôn lễ!". Tui mừng "ve kêu" khi gặp anh ở đây.
Hehehe! Lúc d di quân lên Strungtreng, tui đã rời d rồi. Tui chỉ ở d gần 2 tháng. Sau trận C1 tập kích đồn lính Phara, tui về nước. Sau này nghe nói, tui rời tiểu đoàn 1 tuần thì d di quân về Strungtreng. 1 năm sau tui lại được về tiểu đoàn nhưng lần này tiểu đoàn có phiên hiệu mới: d14B. Nghe nói d 14 A được bàn giao hẳn cho e55 luôn.
Anh nhắc tui mới nhớ d trưởng là Đại ca Tư Lâm, nỗi tiếng khắp quân khu 7 về mức độ lì đòn. Anh thường nói nhiều câu rất vui và rất giang hồ như:
- Lúc uýnh trận, sỹ quan đứng cho lính nằm (ĐM) thì lúc nghỉ ngơi, lính phải đứng cho sỹ quan nằm (ĐM) chớ.
- Báo cáo thằng Đ. nào đang nghe máy! Địch đánh xung quanh 14 chứ hổng phải 14 bị bao vây. Giờ cho pháo viện trợ hông?  Tui xin các anh pháo để uýnh cho hay, để cho ra bài bản, chứ ĐM, tui hô một tiếng, lính tui càn bình địa tụi Miên này.
Tiểu đoàn cơ động d14 hình thành từ thời đánh Mỹ, tại Trãng Bàng. Lúc đầu chỉ có 14 người (tiểu đội) nên lấy phiên hiệu là 14. Sau này, dần dà phát triễn thành trung đội, đai đội rồi thành tiểu đoàn. Thời chống Mỹ, lính sư đoàn 25 của Mỹ cũng ngán cách đánh bạo lỳ của d14.
Thời biên giới Tây Nam, Ponpot cũng ngán chạm súng với d14.
Tiếc là sau này  (giai đoạn 1987 về sau) d14B không còn giữ được khí hùng của đàn anh. Nhiều nỗi buồn lắm...

Năm 1982 - 1983 gì đó, 1 d trưởng và 2 d phó (trong đó có 1 d phó tên Tư Hiệp) bị tòa án MT kết án tử hình. Tôi không rỏ lý do nhiều. Vợ của anh Tư Hiệp vẫn còn sinh sống ở phường 3 thị xã Tây Ninh...

"Dữ dằn hôn lễ" là câu cảm thán thường trực của lính D 14 đó anh. Dạo đó, thấy quan, lính D 14 chửi thề dữ quá, trong một cuộc thăm tinh thần anh em, anh Năm Ngà khuyên: Nếu quen miệng, không bỏ được tiếng chửi thề thì anh em nên tìm câu gì đó sạch sẽ thay thế, dần dần sẽ bỏ được. Từ đó, mội lần muốn chửi thề, lính thốt: "Dữ dằn hôn!". Sau đó, nối thêm chữ "lễ" cho dài ra. Ấy vậy mà vẫn không bỏ được tiếng chửi thề...
Không biết Anh có nghe câu chuyện về Thiếu Úy Lê Hồng Sanh không? Anh Sanh cũng là Sỹ Quan của C3. D14A bị kỷ luật chỉ vì 1 tiếng" DUÔN" thoát ra từ của miệng của 1 người dân trong vùng địch. Hình như là ở Đầm Be thì phải...

Phải công nhận Lính của D14A quậy lắm.. Hiii. bị dân thưa kiện với chuyên gia D304 và mặt trận hoài.. mà đánh trận cũng rất chì....
D14 Tây Ninh cũng có tiếng tăm đánh trận và cả... tiếng quậy! :D
Chuyện các xếp D14 bị kỷ luật là khoảng cuối năm 79, nguyên nhân thì chắc không ai muốn nhắc lại làm gì!, có điều nó liên quan đến việc 14 bị tan hàng và lính 14 được bổ sung cho các đơn vị của F310, bạn bè tôi từ D14 nhập về E744 của 310 khi kể về chuyện này thì rất buồn thậm chí đã khóc... cũng chỉ vì kiêu binh mà ra! lúc ấy QK giận lắm nhưng sau nghĩ lại 14 là anh hùng trong chống Mỹ nên mới có chuyện tái lập phiên hiệu ở bên nước, nghe đâu là vào những năm sau khoảng 82-83 gì đó?
Theo diễn đàn: Vnmilitaryhistory

Xem thêm: Họp mặt Kỷ niệm 50 năm thành lập Tiểu đoàn BB 14: Luôn xứng đáng là đơn vị đi đầu của LLVT Tây Ninh

Cùng tác giả:

Nhula1giacmo
Bỡi chiến tranh đâu phải trò đùa


Tôi xin kể vài chuyện để minh họa rõ hơn. Trong bài "Lối đi" tôi viết về đêm cuối của đời sinh viên. Có nghĩa là đã chuẩn bị tinh thần tốt nhất để lên đường. Nhưng khi đến quân trường nhìn những khối bộ đội hàng ngũ chỉnh tề ngay ngắn đi đều bước, hát vang vang bài quân hành giữa chang chang nắng, mồ hôi đẫm áo, mặt sạm đen hốc hác.. đã choáng. Cái tự ti mặc cảm thường ngày trốn kỹ trong gã tiểu tư sản vờ vịt dũng cảm can trường, nay lú mặt ra ko chút trơ trẽn. Thời gian quân trường qua mau. Khoảng 20% tân binh đào ngũ vì ko chịu nổi gian khổ. 80% ra trận nhưng thực tình, rất ít trong số 80% kia đủ tư cách NGƯỜI CHIẾN SỸ. Tới làng 9, Lộc Tấn, Lộc Ninh. Làng chiến đấu chông cắm tua tủa, giao thông hào chằng chịt, du kích vừa đi đánh nhau về, áo còn thấm máu. Dân đi sơ tán gần hết, làng xóm hầu như chỉ còn bộ đội & du kích. Biên giới còn khá xa, tiếng súng chỉ văng vẳng vọng về nhưng đêm đầu tiên trên đất bazan, tôi ko sao ngủ được. Thỉnh thoảng những chiếc Đot, GMC, Gat, Zil 130.. lặc lè chở tử sĩ về ngã ba Chầm Chậm. Nghĩa trang có gần 3.000 liệt sỹ chỉ sau 4 tháng khai trương. Sáng hôm sau, khoảng 1/4 tân binh bỏ trốn (Đợt NVQS đó toàn thanh niên tình nguyện nhập ngũ, đa số là sinh viên).


Anh cán bộ quân lực e 205 ái ngại khi đọc phần trích ngang lý lịch của tôi: "Cậu về e bộ nhé? Ở dưới đơn vị nguy hiểm lắm. Tôi ko coi thường cậu nhưng phải có trách nhiệm trước gia đình cậu!" (Khi đó Ba tôi đang ở Quảng Ninh chuẩn bị đối phó giặc Tàu, anh Hai tôi đang ở chiến trường Lào) Tôi cương quyết: "Tôi nhập ngũ là để được chiến đấu chứ ko phải để ngồi bàn giấy. Anh ko giải quyết, tôi sẽ gặp cấp trên của anh"

Đêm đầu tiên trên chốt lại thức trắng vì sợ. Ko thể lý giải được nỗi sợ hãi lạ kỳ đó. Đội hình phòng ngự rất thưa mỏng. 10 - 15m mới có 1 ụ chiến đấu. Vương trong mùi thuốc súng đắng nghét là mùi máu tanh & xác chết phân hủy. Rừng già thâm nghiêm & âm u. Tiếng sột soạt nào cũng khiến nổi da gà, lạnh toát cả sống lưng, đầu óc hoang mang lo lắng cùng cực. Mờ sáng hôm sau được nếm trận đầu. Bọn Polpot bò vào sát chiến hào, vượt qua bãi mìn dày đặc phía trước. Tôi vẫn đứng trân trân trong chiến hào suốt từ chập tối qua, súng cầm rất chắc (vì sợ quá) vậy mà khi địch ào tới tôi cứ như hóa đá. Mất hết mọi phản xạ, hoàn toàn vô hồn, điếng lặng. Mất dăm phút mới giương súng lên, bóp cò.. nhưng quên mở khóa an toàn. Thấy súng mình im re, cò súng cứng ngắc tôi lại càng thêm rối trí, suýt bật khóc. Nhìn quanh, đồng đội nhảy cả lên trên chiến hào dũng mãnh chiến đấu, họ bắn chi viện cho tôi, cho những người đã hy sinh.. mà xấu hổ tột cùng. Suốt ngày hôm đó tôi rúc sâu xuống hầm ko dám nhìn ai vì nhục nhã. Chính trị viên quấn cho điếu thuốc rê, ân cần trò chuyện: "Lần đầu tiên tớ cũng vậy, đái cả ra quần cơ đấy. Cậu khá lắm, ko nằm bẹp xuống hào (Thực ra tôi vì sợ quá nên quên cả việc nằm bẹp xuống) đã là điều rất đáng nể. Từ trận sau, tin rằng cậu sẽ cứng cỏi hơn"

Trận sau còn tệ hại hơn. Nổ súng khí thế lắm, nhưng ko hề thấy địch, đạn bay hết lên trời. Họp trung đội anh em kiểm điểm tối tăm mặt mày. "Mỗi viên đạn AK có giá bằng 5 cân thóc. Dù bạn viện trợ nhưng đâu phải cho không? Con cháu ta phải trả nợ sau này. Bắn kiểu ấy là vô trách nhiệm với đất nước.. Hoặc: Nổ súng bừa bãi chỉ là cách tự trấn an bản thân của những kẻ bạc nhược. Quân đội đã dạy cách bắn điểm xạ ngắn, tuyệt nhiên ko được bắn khi chưa ngắm chính xác. Nổ súng như đ/c .. chỉ khiến địch coi thường quân đội chúng ta.. Hoặc: Mỗi thùng đạn đưa lên tới chốt phải đổi bằng máu của thanh niên xung phong & du kích. Người chiến sỹ phải có trách nhiệm với viên đạn trong tay mình..."

Đêm đó tôi phảng phất ý nghĩ tự sát. Đang lùng nhùng bởi những ám ảnh tiêu cực thì địch lại vào. Vỡ chốt! Tiểu đội 3 hy sinh sạch sẽ. Trung đội trưởng của tôi cụt cả 2 chân vẫn bò lên nóc hầm bắn điềm tĩnh chững chạc, miệng động viên chúng tôi: "Đừng bận tâm tới anh. Cứ bình tĩnh mà chiến đấu. Bằng mọi giá phải giữ lấy chốt. Còn 1 người thì chốt phải còn!" Hôm trước, anh là người phê bình tôi rát nhất. Hôm nay, tôi vừa bắn vừa lau nước mắt. Tôi nhận ra con người hèn hạ, ích kỷ & phù phiếm của mình, cái TÔI đáng khinh bỉ & giả dối mà tôi đeo gán lên mình bấy lâu.. Ý nghĩ đó vụt qua trong đầu nhanh như tia chớp nhưng mạnh mẽ vô ngần. Trong vô thức tôi nhảy lên khỏi hầm đứng bắn như 1 chiến binh dạn dày từng trải.

Sinh nhật tuổi 19, tôi được phong hạ sỹ. Trưa hôm đó hành quân qua 1 công xã mà bọn polpot vừa rút chạy (12/1978) thì chứng kiến cảnh kinh hoàng: Mấy chục đầu người còn ứa máu cắm trên hàng rào, phía dưới ghi bằng chữ Việt: Chào đón bộ đội Việt Nam! Mệnh lệnh: "2 trung đội đào huyệt sâu 1m. Trung đội 2 thu nhặt xác, cố gắng lắp đúng xác với đầu rồi tẩn liệm chôn cất. 30' tất cả phải làm xong nhiệm vụ!" Như 1 cái máy, tôi nhổ khỏi cọc rào cái đầu 1 cô gái tóc cắt rất ngắn. Vừa ôm cái đầu trong tay bất giác tôi nôn thốc nôn tháo, tay chân bủn rủn, miệng lảm nhảm những gì ko ai nghe rõ.. Cứ thế đi 1 mạch vào rừng. Anh em chạy theo kéo lại. Tôi gần như hóa điên. Đã 31 năm nhưng ám ảnh đó ko buông tha. Lâu lâu lại bật dậy giữa đêm, toát mồ hôi lạnh.

Tham dự nhiều trận nhưng khi lần đầu tiên chính tay mình bắn hạ 1 thằng polpot (thằng này bắn chết 2 đồng đội của tôi rồi tử thủ sau gò mối. Tôi xin được chính tay mình trả thù) thì tôi ko dám nhìn mặt nó. Anh em bảo: "14 phát đạn ghim vào đầu & ngực nó. Mày bắn chuẩn lắm!" nhưng suốt cả tuần tôi bỏ cơm & hầu như ko ngủ được. Cái cảm giác 'GIẾT NGƯỜI' rất khủng khiếp, dù đó là giết giặc.

Đừng để những người trẻ tuổi phải chịu đựng những điều ghê rợn của chiến tranh. Nó tàn nhẫn, phi nhân tính & đau đớn vô cùng. Làm chai sạn tâm hồn, kết trong tim óc những cực đoan hằn học cay độc. Nhớ mãi 1 câu hát của cố nhạc sỹ Xuân Hồng: "Bởi chiến tranh đâu phải trò đùa"

Tổn thương về tinh thần, tình cảm đối với người lính sau chiến tranh mới là điều đáng nói nhất. Di chứng nó để lại cho con người rất khó để phân tích, thống kê, diễn đạt nhưng là người trong cuộc nên tôi cảm nhận khá rõ ràng, chính xác.

Nếu hô hào chiến tranh như 1 cách biểu thị lòng yêu nước thì có gì đó vừa khôi hài & nhẫn tâm. Khôi hài bởi người ta chưa biết như thế nào là chiến trận sa trường. Nhẫn tâm bởi vì chiến tranh luôn là thần hủy hoại (Sinh mạng, sự vui sống, của cải vật chất & những giá trị tinh thần cao đẹp khác)

Chiến tranh, nói như 1 nhà thơ:

"Nơi cao nhất thử lòng ta yêu đất nước"

Nhưng liệu mấy ai tự nguyện nhảy xuống bể acid để chứng minh giá trị vàng ròng của mình?

Chỉ những tên lính đánh thuê (lương lính ngụy bằng 4 cây vàng/tháng) lưu manh, vô học cùng lũ lái súng mới mong mỏi chiến tranh mà thôi.

Tất nhiên, khi đất nước lâm nguy thì cả nhà tôi sẽ hiên ngang ra trận. Nhưng đó là chuyện chẳng đặng đừng. Xin chớ cổ xúy bạo lực, xung đột. Làm người chiến sỹ khó hơn chơi game khá nhiều. Các bạn ạ.

Thân mến!

_____________

Bài liên quan:
Vụ án P.A.S - Tử hình TMP trung đoàn vì cưỡng hiếp gái Campuchia, 3/1979

Nghĩ lại về Chuyện tử hình Bộ đội tình nguyện VN hiếp dâm ở Campuchia. 
*****